slogan-01

Truyện

 Câu chuyện đứa bé mang bệnh máu trắng và một bí mật đau lòng đã gây xúc động lớn...

Sống quãng đời cuối cùng bằng trợ cấp hàng tháng của Tấn triều. Những cuộc vui thâu đêm suốt sáng đã làm ông quên hẳn nước Thục, nơi cha chú ông đã lao khổ cả đời để gây dựng, nơi còn tập hợp nhiều đền miếu mồ mả tổ tiên ông, nơi những thần dân đã từng hi sinh chiến đấu cho cơ nghiệp của ông đang sống..

Không hiểu lý do nào ông bà Hai lấy chữ Hụi để đặt tên cho con. Lúc còn nhỏ, Hụi trông khôi ngô sáng sủa lắm. Chú lại ít bị bệnh hoạn và rất chóng lớn. Năm lên bốn tuổi, chú đã lớn kịp Hùng, anh ruột chú, lớn hơn chú hai tuổi. Hai anh em cũng ham chơi, nghịch ngợm như bao trẻ con cùng trang lứa trong vùng.

Tám năm lưu đày từ nam ra bắc, cuộc đời thôi đành cứ như gởi theo những đám mây bay. Cái hạnh phúc bây giờ chỉ còn là những phút giây hồi tưởng. Mà hồi tưởng cũng phải “cảnh giác”, chứ không khéo cũng bị cùm vì cái tội ” luyến tiếc quá khứ”.

Đôi mắt đó với tôi có một cái gì thần giao cách cảm. Đúng. Trên thế gian này chỉ có Tiểu Thơ mới có đôi mắt ấy mà thôi

Tôi ngồi bất động, nghe tức tràn lên cổ vì thấy mình bất lực quá và cũng nghe thương vô cùng cái quê hương nhỏ bé của mình, nhược tiểu đến mức độ mà khi cần nắm tay để kéo đi theo thì ”họ” dán… đầy đường cái nhãn ”hai bàn tay nắm lấy nhau” để chứng tỏ sự thật tình ” khắn khít “, rồi khi không còn cần nữa thì cứ tự nhiên buông bỏ không ngượng tay giấu mặt, vì biết mười mươi rằng ” thằng nhược tiểu đó không làm gì được mình” !

For Human Rights

Ten years in prison ...

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, ...

Blogger Mẹ Nấm

Please help ...

FORMOSA - Dân biểu tình CS đánh dân dã man

Dân biểu tình công an đánh đập dân dã man

GIẢI TRÍ - LƯỢM LẶT

MỘT KIỂU CHÀO QUEN ...

Nửa thế kỷ rồi vẫn ...

Trình độ văn hóa ...

Đỉnh cao trí tuệ của ...

KHÔNG ĐƯỢC ĐỤNG ...

Đó chính là lời ...

Cô Giáo Dạy Anh Ngữ ...

Nguyễn Xuân Phúc  ...