Trong một số trường hợp khẩn cấp trong gia đình, nhiều người trong chúng ta thường bị mất bình tĩnh, không làm chủ được hành động của mình. Càng lớn tuổi (60 tuổi trở đi?) càng hiện rõ thái độ luống cuống này.

Xin được chia xẻ 1 kinh nghiệm cá nhân vừa mới xảy ra hôm kia như sau:

Khoảng 4 giờ sáng, đang ngủ say bổng nghe tiếng “xì xì”, tôi cứ nghĩ là tiếng của máy hút hơi trong phòng tắm, “chắc là đứa con trai quên tắt trước khi đi ngủ” nên cố làm ngơ rồi tiếp tục ngủ. Thế nhưng, tiếng “xì xì” càng lúc càng to cộng với tiếng của nước chảy làm tôi đành phải đứng dậy, mở cửa phòng, bật đèn, dụi mắt xem sao. “Trời ! Ống nước bể” tôi hét to lên rồi 3 chân 4 cẳng nhảy xuống lầu, chạy xuống tầng hầm để khóa ống nước chính rồi ôm thùng áo quần cũ chạy ngược lên phòng có nước chảy, rồi chạy lại xuống tầng hầm lấy cái xô nước chạy lên lại để vắt nước vào.

Con trai tôi nói :”Nhà mình có cái “sponge” lau xe không?

Không hiểu sao, giọng nói của tôi bổng nhiên trở nên gây gắt lớn tiếng. Tôi trả lời :” Sponge gì?. Không có, không có, lau lẹ lên, lẹ lên”…

Chỉ có vài chục giây đó thôi mà tôi mệt muốn đứt hơi, tim đập thình thịch.

Con gái tôi nói : “Papa bình tĩnh lại, coi kìa mặt Ba tái mét, coi chừng bị đứng tim, rất nguy hiểm”.

Tôi khựng lại ngay, ngồi xuống thở hổn hển. Tôi liên tưởng đến câu nói của Ba tôi :” Ba biết con khuyên Ba nên bình tĩnh trong mọi tình huống là đúng nhưng mà không biết sao khi xảy ra việc khẩn cấp thì Ba lại mất bình tĩnh. Nói thì dễ nhưng thực tế thì không dễ tí nào”.

Một chập sau, tôi nói với con gái tôi :”Ba cám ơn con đã nhắc nhở Ba “ rồi quay qua phía vợ tôi : “ Những lúc như vầy cần có người bình tĩnh nhắc nhở rất quan trọng. Có lẽ nhiều người bị yếu tim cũng vì ở trong trạng thái căng thăng kéo dài như vầy mà họ không để ý. Lần sau nếu có trường hợp tương tự em và con nhớ nhắc nhở anh nhe .”

Mong rằng các anh chị và các bạn giữ được bình tĩnh, giải quyết nhẹ nhàng trơn tru mà không gây tác hại đến sức khỏe và cũng không tạo ra căng thẳng cho gia đình mình.

Tối hôm qua, trong bửa cơm tối tôi có kể lại câu chuyện của 1 anh chàng trẻ bị chết ngộp do panic khi có hỏa hoạn của 1 anh bạn gởi cho.

Con gái tôi nói trong chỗ thực tập của nó, người ta có dán tờ giấy trên tường với nội dung : “Khi có hỏa hoạn, việc đầu tiên là không panic, việc thứ 2 và thứ 3 cũng là không panic” .

Vợ tôi nói: “Nói thì dễ nhưng khi hữu sự thì ai cũng panic”.

Tôi nói: ” Nếu mà hoảng sợ kéo dài và nhiều lần sẽ làm tổn thương đến tim”.

Con gái tôi nói: “Ba có biết làm cách nào để không bị ảnh hưởng đến tim không?… Tập chạy bộ thường để cho tim quen đập mạnh”

Đúng vậy. Chạy bộ và Thiền là bí quyết để có 1 trái tim khỏe mạnh ?

Vài dòng chia xẻ đầu năm.

 

Montréal ngày 7/1/2014

Ngô Khôn Trí

thien-2